09/10/2017 12:30
2077
Hôm trước thằng bạn nó có viết 1 phần về con đường trở thành dev của nó. Đọc cũng thầy bồi hồi.
Mình nghĩ, mỗi người đều có 1 con đường để chọn cho mình 1 cái nghề, và sẽ trở thành cái nghiệp.
Riêng thằng tui cũng vậy. Cũng có 1 chuyện đời.
Những năm cấp 3, thằng tui đây, ngoài đánh lộn, nhậu nhẹt, lêu bêu thì chả biết gì cả, à khoan, khoái chơi game nữa.
Game offline thì CS, Half life, AOE, sau thì online có VLTK, AU, GunBound... đủ cả.
Riêng cái khoản đánh lộn thì chắc thằng tôi đây cũng có số má, lớp 10 thì đè 12, 11 ra đập, 11 thì đẹp 10, 12 ra đập, cứ vậy, cuộc sống trôi đi không dự định, không chí hướng. Nhưng rồi một ngày, thấy sự thay đổi của ba (ông già của thằng tui đây). Khi lên 12, ba ít đi nhậu nhẹt hơn, chỉ đi làm rồi về, chả bù cho lúc trc, 1-2 bữa lại nhậu, thằng tui thì mặc sức mà lượn lờ net, nhậu nhẹt...
Khi nghiệm được ra rằng, ba sẵn sàng bỏ những niềm vui, chỉ để thằng tui đây có đường một con đường mà thay đổi. Năm đó, cũng giống như bao thằng học sinh phổ thông, phải thi TN, rồi thi ĐH.
Thằng tôi lao vào học như 1 con thiêu thân, học đến thâm quầng mặt, học thâu đêm, chẳng phải gì đâu, chỉ là để cố gắng lấy lại căn bản mà 2 năm 10, 11 tôi đã nướng vào những cuộc nhậu, trận đánh nhau.
Rồi cũng phải đến lúc chọn cho mình 1 ngành học đh, chọn cho mình 1 con đường để bước tiếp sau cấp 3.
Thật sự, lúc đó thằng tui đây bế tắt, cần lắm những lời khuyên, cần lắm một người định hướng, nhưng không, chẳng có dù chỉ 1 lời. Ba mẹ thì chỉ nói: "cứ chọn gì con muốn".
Thế là chọn đại ngành `CNTT` của 1 trường với số điểm chuẩn nhìn có vẻ dễ thở cho thằng vừa lấy lại căn bản như thằng tui đây.
Mọi cố gắng của thằng tui cũng đc đền đáp, đậu ĐH, đối với ai là nhỏ nhoi, nhưng với tui, với gia đình tôi, nó là cái gì đó to lớn, là 1 cái gì đó công nhận sự cô gắng của tui. Nhưng hỡi ôi có ngờ đâu, cái trường tui ĐK là trường tư, thời đó chỉ biết qua cuốn tổng hợp các trường ĐH, trong đó đâu có ghi là trường công hay tư.
Thằng tui cắn răng nói với ba mẹ, thôi để con học ở quê cũng đc (mình cũng đậu 1 trường ở tỉnh nữa, nhưng ngành khác). Nhưng ba mẹ không chiu
"Phải vào tp để mở mang với ngta, bn tiền để ba mẹ lo cũng đc".
Khăn gói vào SG học, bao nhiêu là bỡ ngỡ của 1 thằng nhà quê, lên Sài Thành lại học ở trường đc gọi là trường nhà giàu. Chẳng mấy chốc mà tui đâm ghét, mọi thứ ở trường tui học nó quá sa hoa, quá là quá sức với thằng SV nghèo tỉnh lẻ lo tiền ăn mỗi bữa như tui đây.
Thế rồi, tui cup học, cup chỉ để đi chơi với tụi bạn cấp 3, cup chỉ để k phải đến cái trường sa hoa mà mình nghĩ là méo hợp với mình đó. Tui nhậu nhẹt, say xỉn quên lối về :D.
Ngày qua ngày, tui cúp học, hoặc dả có tới trường, cũng chỉ đc 1 tiết rồi lượn. Cùng lúc đó, thằng tôi đây cũng tìm đc thú vui mới "Cá Độ", cặp với thằng bạn xã giao quen đc sau bữa nhậu, thế là cá độ, bn tiền ăn tháng, tui lao vào cá độ, cứ t7 cn, tôi lê la net, chỉ để soi kèo. Tg đầu tôi đầu, tôi thắng nhiều lắm, naò là đt mới, máy nghe nhạc...cứ như 1 thằng đại gia đi xe đạp martin :D.
Nhưng rồi, 1 ngày đẹp trời nọ, thằng bạn mà mình nghĩ vào sinh ra tử, tao thắng mày thắng, mày thua thì tao thua chung với mày. Ngờ đầu đời méo như mìnhn nghĩ, nó lại ôm của mình, làm thằng tôi phải bán đt, lấy tiền ăn. Đó cũng là cú vấp đầu đời, với cái gọi là bạn thành phố.
Và thế là bỏ cá độ, nhưng vẫn bỏ học :D, cứ thế là cúp, ở nhà chơi game, đi nhậu, đi chơi với gấu, chơi mát trời ông địa. Thằng tui đây chỉ gặp tụi cùng lớp ĐH lúc đi thi (nếu k bị cấm thi)
Chuyện gì đến cũng đến, đầu năm 3, khi tụi cùng lớp kháo nhau, đang có danh sách cảnh cáo học vụ. Y như rằng, tên thằng tui chình ình trên `Home page` :v.
Lo lắng, ngẫm nghĩ, về gia đình, về tương lai, mãi mình cứ như thế này sao?
Thế là lần thứ 2, thằng tui đây phải sắn tay áo lên, ngồi xuống, xem thử mình đã nợ bn môn, lập 1 bản kế hoạch xem cần phải làm gì trong 2 năm còn lại.
Tôi choáng váng, tháo mồ hôi hột, "Nợ 10 môn chẵn", vào thời điểm đầu năm 3.
Gạt nước mắt (xạo đó), cầm bút gạch 1 gạch đầu dòng đầu tiên "Tìm việc làm thêm". Chả là tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải xin tiền để học lại (trả cho sự ngu dốt của mình thì mình phải là người có trách nhiệm với bản thân).
Nên cái gạch đầu dòng đó, chỉ là đi làm, gom tiền để dành, để sang học kì 6 bắt đầu trả nợ.
Tôi lại lao vào làm, vừa làm vừa ráng đi học, ráng học từ những thằng bạn, học lại cơ bản, những cái mình cần phải đi làm. Những đứa cùng lớp ĐH nhìn tôi với ánh mắt khác, tại sao giờ nó lại kết thúc môn, kết thúc điểm thực hành lại toàn trên 8. Ok, đó chỉ là bước 1, ngoài tg đi học, tôi đi làm, sáng 2 tiếng phát tờ rơi, chiều di học, tối về làm thêm.
Có những ngày, trong bụng chỉ là bánh mì không. Mọi khoản tôi đều phải cắt giảm => bỏ ống heo. Dốc toàn lực vào trả nợ.
Mọi thứ bắt đầu trở nên dễ dàng hơn trong việc học, thằng tôi trả nợ suông sẻ, những môn học bình thường thì kết thúc với điểm cũng k phải thấp (những môn lập trình thì toàn trên 8 nhé). Cứ thế, tôi tốt nghiệp ĐH đúng hạn, và đúng như cái bản kế hoạch với 1 gạch đầu dòng mà năm đó tôi phải gạt nước mắt đi để viết :v.
Cứ nghĩ ra trường sẽ khá hơn, nhưng nào ngờ, mỗi giai đoạn của cuộc đời, thằng tôi đây luôn phải có 1 giai đoạn ở dưới đáy của sự thất vọng và bằng sự cố gắng lại trồi lên đc mắt đất, để sống như những người khác.
Ở phần sau, thằng tui sẽ kể về giai đoạn vừa ra trường đi làm, và những cơn sóng đầu ập tới khi vừa ra tới cửa biển lớn... Hi vọng ae đọc hết và chiêm nghiệm về cuộc đời.